Cách đây 10 năm, mình bắt đầu sài dịch vụ Yahoo!!!. Mục đích là đua đòi theo tụi bạn để chat chit trên mạng.
Hồi đó không biết phân biệt thế nào là hộp mail và njck Yahoo đâu. Mãi đến vài năm sau mới nhận biết được là ứng với mỗi njck yahoo cũng chính là địa chỉ hộp mail của mình.

Hồi đó ngồi suy nghĩ, rặn mãi không biết đặt tên njck sao... vậy là quyết định lấy họ tên ra đặt cái njck là buivankim =]]. Nhưng bực mình là cái njck đó đã có 1 thằng nào đó của loài người đăng ký mất rồi :((. Vậy là quyết định ghi thêm 2020 vào đuôi với 1 lời tiên đoán rằng: "tới năm 2020 dịch vụ này sẽ không còn khả dụng nữa" =]].

Nay chỉ mới là năm 2016 thôi, Yahoo đã phải bán mình với giá rẻ mạt, Yahoo vẫn còn khả dụng, nhưng liệu tới năm 2020 nó sẽ thế nào =]] =]]. Ngay tại thời điểm 2005 - 2006 khi mình nói 2020 chắc yahoo sẽ die, nhưng ai cũng cười và cho rằng đó là điều không thể đối với 1 tượng đài như Yahoo :D. Nhưng tới nay 2016 thì Yahoo nằm trong tay người khác, và số phận của nó thế nào thì chúng ta chưa biết, liệu sẽ có 1 Nokia thứ 2 ko : ))

Dịch vụ chat chit từng làm mình tốn 6 7 giờ 1 ngày để dùng nó, hôm nay ngày 5/8/2016 đã chính thức khai tử. Tuy đã mấy năm nay mình không còn dùng Yahoo Messenger nữa nhưng đây quả là 1 tin rất buồn :(. Nhớ lại những tiếng BUZZ, chờ njck người mình thích sáng lên, đọc status của nhau, tham gia phòng chat, đổi màu chữ khi chát nữa chứ ...
Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.... Nhưng giờ toàn bộ những chức năng ấy đã hủy bỏ...Vĩnh biệt Yahoo ngày đó :(

Mình không phải chuyên gia phân tích, cũng ko rõ nguyên do tại sao Yahoo lại quyết định trở thành như vậy. Tuy nhiên với những gì yahoo đã từng có trong quá khứ, ảnh hưởng cực kỳ đẹp và sâu đậm với thế hệ 8x, 9x... Yahoo từng là ngôi nhà chung với chúng ta: 360Blog, Yahoo Chat, Yahoo Hỏi đáp, Yahoo News...

Trên đấu trường Yahoo phải chứng tỏ mình có tiềm lực sản phẩm tốt. Dù sao đó vẫn là 1 thương hiệu mình yêu thích :D

Ah, mục đích chính của post này là giải thích vì sao nick mình có thêm 2020 đằng cuối : ))

#Kim #Lảm #Nhảm


Đây là lần thứ 2 tôi về thành phố Mỹ Tho - Tiền Giang. Trở lại lần này tôi quyết tâm đi nhiều, khám phá nhiều hơn về nét đặc trưng của sông nước miền Tây.

 
(Con đường chúng tôi đi qua)


(Đội hình xuất phát - Tôi là thằng gần camera nhất)

Đoàn chúng tôi xuất phát gồm 6 thành viên. "Già trẻ lớn bé đều đủ hết" nhưng đáng tiếc do sự cố bất ngờ, 1 thành viên trong nhóm chúng tôi phải xuất phát sau và bỏ lỡ 1 vài sự kiện check in của nhóm :(

Sau 2 tiếng rưỡi vượt đường xa chúng tôi cũng đến được vùng đất Miền Tây. Trời đã dần về khuya, nhưng không khí quán nhậu thì không. Tôi khá bất ngờ khi tới đây, gần như mọi thứ đều mang thương hiệu "tại gia", đến cả chai nước lọc cũng vậy. Còn các quán nhậu thì khá ổn, tuy nhiên giá cả khá đắt đỏ. Có lẽ là do nhậu trong trung tâm TP Mỹ Tho.

Chai nước mang thương hiệu quê hương

 Quán nhậu đắt đỏ tại trung tâm TP

Sau khoảng 2 tiếng ăn nhậu, đang đi dạo chơi hóng mát, chúng tôi dạo lên cầu Rạch Miễu bất ngờ nhận được thông tin là thành viên còn lại của nhóm đã theo kịp tới Mỹ Tho. Chúng tôi vui mừng "khôn siết" khi nghe dc tin này =]], và cùng nhau lạng lách, đánh võng đi đón đồng đội. Tuy nhiên trên đường đi, có 1 số anh em kìm chế không nổi cơn đại hồng thủy nên đã ...



(Hình ảnh mang tính chất xả stress, mong anh em trong hình thông cảm)

Sáng hôm sau, theo lịch trình, chúng tôi sẽ thưởng thức món Hủ tíu Mỹ Tho, trước đó được nghe nhiều người khen về món này.



(Tươi đến từng cộng rau - Thực sự rất sảng khoái và thích thú với món ăn nơi đây)


(Đây là hình ảnh bữa sáng)

Phải thừa nhận, hủ tíu ở đây "Tuyệt vời" tôi ăn bằng hết, hương vị rất hấp dẫn, nước hầm thịt ngọt, đậm đà, hải sản dai và chắc, thịt hầm khá chuẩn, rau và các gia vị khác đều tươi roi rói như vừa hái ngoài vườn. Phong cách phục vụ thì chu đáo, ân cần. Đúng là danh bất hư truyền, con người miền Tây hiếu khách :)

Nạp năng lượng xong chung tôi tiếp tục cuộc hành trình đi đến chùa Vĩnh Tràng. Đây là 1 trong những ngôi chùa nổi tiếng ở Nam Bộ. Chúng tôi khá bất ngờ khi trong chùa có khá nhiều tượng lớn, như Phật nằm Thích Ca, Phật Di Lặc... Tất cả mọi thứ đều trang hoàng, lộng lẫy, hiên ngang giữa trời xanh, trong 1 không gian tĩnh lặng.


(Hình ảnh anh em chung đoàn và sự hoành tráng của ngôi chùa)



Ngôi chùa quy mô khá lớn, có những nét hoa văn khá lạ, vừa pha vẻ của 1 chút kiến trúc Tây thơi Pháp, cũng pha những nét hoa văn từ Ấn Độ. Nhìn chung thiết kế khá bắt mắt. Thu hút khách tham quan ngay từ cái nhìn đầu tiên.


(Phật Thích Ca và Di Lặc sừng sững giữa trời xanh)

(Và đây là tôi)

Nảy giờ cứ nói lung tung, giờ mới tới cái Cồn. chúng tôi quyết định di chuyển đi thăm 4 cồn, mang tên tứ linh là Long Lân Quy Phụng.


4 cồn này nằm giữa con sông Tiền, và cây Cầu Rạch miễu là con đường duy nhất lối liền 2 tỉnh Bến Tre và Tiền Giang, nó là tuyến lưu thông huyết mạch của người dân nơi đây.

(Cầu Rạch Miễu - Biến báo giữa Bến Tre và Mỹ Tho)

Nói về cầu Rạch Miễu, đây là cây cầu do Việt Nam tự đầu tư, nối liền giữa Tiền Giang và Bến Tre, giúp Bến Tre thoát khỏi thế cô lập về địa lý. Cây cầu vs chiều dài khoảng 3Km, tuy nhiên bề ngang khá hẹp.

(Đây là tấm hình đầy đủ thành viên - Tuy nhiên có 2 đứa sợ chết, lúc nào cũng áo phao kè kè =]])

Khi mới lên thuyền, thì chúng tôi được nghe hướng dẫn viên giới thiệu về cù lao nơi đây. Tuy nhiên vì tiếng máy nổ khá lớn, nên chả nghe được gì, nên chủ yếu ngồi ngắm sông nước.



Chị hướng dẫn viên có nói:
Kẹo Mỏ Cày vừa thơm vừa béo. Gái Mỏ Cày vừa khéo vừa ngoan
Lúc đó trong đầu mình thì nghĩ
Gái Mỏ Cày vừa BÉO vừa NGON
Sr các bạn =]], thực sự mình chỉ nghĩ được câu đó hà.... thôi kệ, thật lòng, nghĩ sao thì ghi vậy :D

(Và đây là hình ảnh kẹo dừa Bến Tre)


Lâu lắm mới thấy cây "cà rem" huyền thoại. 

Thùng kem đậm chất dân giã luôn :D


(Được tham quan luôn khu làm bánh tráng)

Lần đầu dc gặp nước =]]


Thôi mệt quá update tiếp, h là 2h sáng rồi =]]], h xem euro cái đã, trận chung kết r, post thêm vài tấm r đi ngủ :)))))

À, trước khi đi ngủ, có nên khoe 1 phát, là chúng tôi đã ghé trăm Trại rắn Đồng Tâm, trại rắn lớn nhất Việt Nam. Đây cũng là 1 trong những trung tâm nghiên cứu độc rắn hàng đầu, uy tín :D








Bổ sung thêm: Chúng tôi ăn trưa ở cồn Quy, nhìn chung là ăn ngon, đặc trưng bản chất miền Tây, khá thú vị. Nhưng giá cả thì cũng ko rẻ, chắc do đây là khu du lịch =]], nếu bạn nào muốn rẻ hơn thì có thể lên cồn rồi đi kiếm quán ăn dân giã, chắc sẽ ổn :D



Miền Tây Ký Sự



Lần đầu tiên đi học trong đời đi học mà nhớ dc số phòng, chắc do từn cuối :))
Hôm nay vào lớp sớm, tranh thủ nằm dài đánh 1 giấc. Ông thầy tự nhiên tới sớm. Bật dậy 😂😂😂. đang ức chế vậy là lết xác đi tè, đi ngang qua thấy thầy đang chuẩn bị lau bảng, tiện tay lấy cái khăn đi giặt lau phụ ổng. Mắt còn ngái ngủ, vào lớp đem cái khăn vừa giặt, phủi phủi qua loa vài đường, ròi bỏ đó.
Thấy mặt ổng ngầu ngầu sợ bỏ mợ, ổng xách tờ giấy xún hỏi. Em tên j thầy cho điểm cộng.
Douma, nghe tới chữ điểm cộng là người sướng rân lên goy, haha. Mình vẫn tỏ vẻ nét mặt căng thẳng :)). Xuất ngay 1 câu giả nhân giả nghĩa "em hổng cần đâu thầy, chỉ là lau bảng thôi mà". Nói xong câu đó trong bụng thầm nghĩ thấy kỳ kỳ, ko giống mình thường ngày cho lắm 😂😂😂, mà cũng lo chớ bộ. Lỡ ổng cancel điểm bonus thiệt thì thốn thấy mợ 😔😔😔, thầy dễ thương phán 1 câu, thì em cứ cho tôi biết tên em là tên nào trong sanh sách này .....
Bravo thầy =]]], nhờ thầy em sung sướng được 1 lần sau 1 thời gian dài đau khổ =]]. Đi vệ sinh mà cũng có điểm cộng, nghĩ tới là sướng toàn thân : )), iloveyousomuch haha


Đi ngoài đường tớ là tớ THÍCH NHẤT và ĐÁNH GIÁ CAO mấy trường hợp như thế này:
- Bố con thằng kìa hình như bà ngoại nó đẻ gấp hay sao í, phóng xe như điên qua mấy vũng nước trên đường, tạt tứ lung tung đến người xung quanh. (Tiên sư chúng mày) 😅😅😅
- 1 anh chàng khác chạy xe bon bon, thế là anh ấy hít 1 hơi thật sâu, há mồm thật to, phun toẹt 1 bãi nước bọt, dính thẳng vào mặt thằng phía sau =]]]😂😂😂
- 1 số anh chàng đứng chờ đèn đỏ coundown khoảng 6 70 giây j đó, đứng kiên trì chờ mãi tới giây thứ 10, hình như chịu hết nổi nữa, phóng èo lên trên 1 phát => RẦM, đố các bạn chết ko ? =]]]👌👌👌
- 1 số người đứng chờ đèn đỏ, countdown xún còn 3 4s là bóp còi inh ỏi (Bố mày chứ, tao cũng có việc gấp chứ rãnh háng đâu mà đèn xanh đứng cản đường mày =]], ko bóp còi là chịu k nổi mà )😒😒😒
- 1 số anh vừa đi vừa há miệng vừa phì phèo điếu thuốc, hút chưa hết vứt luôn, tàn thuốc cháy bay lung tung, xe em cùi hở xăng, có ngày em thành fireman ;(, Khổ thân em !😑
- Có 1 chị kia chở đứa con, đứa bé ngồi trên xe uống trái dừa, nó uống thế nào mà thả bịch trái dừa xuống, đố các bạn xe máy cán lên trái dừa thì chết hay ko chết =]]]]]]😅😅😅
- 1 số nàng mặc váy ngắn làm ơn có tâm xíu đi, che lại dùm em, đi ngoài đường thấy mà ko nhìn thì cũng tội, có lần xém tông cột điện, chết oan 😂😂😂

Ko biết trong friendlist của mình có đồng chí nào thế này ko, để mềnh xin chữ ký hâm mộ 

#Kim Phân
Tích 😂😂😂






MÀN KHỞI ĐỘNG

Cũng để ý nàng từ lâu r, ngày nào cũng đều đặn lên fb ngồi nhìn njck nàng sáng, mở njck ra đâu có dám pm, thậm chí đến mức gõ tin nhắn xong r cũng ko dám nhấn enter cái bụp =]], (Các bác thấy thảm ghê chưa :)).
Tiên sư nó, ko bik ẻm bữa nay tới tháng hay điên điên thế nào tự nhiên hôm nay lại pm mình (Bình thường mình pm còn ko chịu trả lời). Được thế vậy là mình nổi hứng lên chat khí thế, chat rầm rầm. Chat như thể đây là lần cuối chúng ta nc vs nhau =]].
Thú thực pm cũng nhiều lần, nhưng mãi đến lần thứ 13 mới dám ngõ lời rủ đi chơi. ẻm ậm ừ phát r đồng ý luôn =]], kaka. mừng tớn trong bụng. Kiểu này là dc dẫn gái đi chơi roài, tết này, xuân này có cái để khoe vs ông bà : )), thật sự cũng chả ham yêu đương j, nhưng có lẽ do hội chứng ê nâu lăm, nên mới vậy. Thưa vs các bác là em rất nghiêm túc trong chuyện tc, Em có hẳn ngân sách dành cho chuyện yêu đương, sự thể là lâu nay cũng tiết kiệm dc ít tiền, nhiều ko nhiều, nhưng ít cũng ko đúng, cả năm nay ngân sách của e tiết kiệm cũng dc hẵn 169k cho quỹ tán gái, cũng ấp ủ dự định là nếu đi thì 2 đứa đi ăn 100k. Rồi còn 69k mình về nhà đâu đó dọc đường nhâm nhi uống nước =]]. Dù sao hôm nay cũng rất là vui đã được nàng nhận lời. Hôm đó hy vọng sẽ có nhìu chuyện hơn để kể....

HỒI KẾT


GIAI ĐOẠN 1: CHUẨN BỊ
Tôi là 1 người nguyên tắc, nên lên ngay Tiki book hẳn quyển sách 1001 Bí kíp tán gái (Haha, kèo này làm theo sách mà cưa không đổ thì có nước đập đầu mà chết). Nhưng rút cục là quyển sách chả có j để xem ngoài trừ 3 cái linh tinh vớ vẫn.
Khác với mọi hôm, hôm nay xin sếp về sớm. Về nhà khoác ngay lên người cái áo sơ mi trắng, quần tây đen đã chuẩn bị từ trước, bỏ áo vào quần, thắt dây nịt hẳn hoi. Đứng trước gương nghía qua nghía lại thầm nghĩ (Nhìn ngon phết, chả thua gì cán bộ =]] ). 

GIAI ĐOẠN 2: XUẤT PHÁT
Thiên thời địa lợi đã đủ. Lên đường thôi. Tôi hí hửng dắt xe qua rước nàng. Tôi bon bon trên chiếc xe Dream cũ kỹ của má để lại, mà trước đó má có dặn, “đi xe nhớ giữ gìn, đừng chở nhiều đồ nặng nghen con”. nói cũ vậy thoy chứ nó chạy còn xung lắm, hồi xưa ở quê mình nó chất 3 con heo cũng chạy ầm ầm chứ đừng nói là chở 1 con bồ =]].
Lết mãi cũng tới nhà em, đường kẹt xe, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, ẻm có vẻ đứng chờ hơi lâu và khó chịu.

GIAI ĐOẠN 3: HẾT XĂNG
Vừa đi vừa thầm nghĩ “Con này nó ăn quái j mà sao nặng thế, làm chiếc xe của mình chao đảo, khó lái ghê”. Đi khoảng 1 2 cây số, đen như chó mực, nhìn từ xa thấy mấy ông CSGT chờ sẵn. Nàng ngồi phía sau thì cảnh báo “CSGT kìa anh, né ra đi”. Mình cũng oai oai phán: “Em yên tâm, bố thằng bạn anh làm Giám đốc Sở Giao Thông, mình cứ coi con đường này như nhà của mình”. Vừa dứt câu thế là mình lên ga con Dream, èo èo èo, chạy tít mù =]] =]] … Vậy là bị mấy ổng hốt lại. Đời đen j đâu luôn.
Sau khi bị áp tải cuống xe ngay lập tức gọi cho thằng bạn. Mịa, bạn bè j đâu mà đến lúc cần thì ko bắt máy. Hên sao mãi lần gọi thứ 5 nó mới chịu nghe, làm ông CSGT và con mụ nó chờ sốt ruột. Vừa bốc máy, tôi hỏi ngay: “Ê, bữa mày bảo bố làm Giám Đốc Giao Thông phải ko ?, Tao cần có chuyện giúp”. Tôi vừa cầm dt vừa cố gắng hét cho to =]] (Lấy oai thoai). Nhìn nét mặt ông CSGT có vẻ nhột nhột (Tôi mừng thầm trong bụng, mày chết vs bố nha coan, CSGT mà to à, bố quen người to hơn =]] =]] … ). Chưa kịp mừng thì thằng bạn trả lời lại: “Giám đốc quái j, bữa tao chém gió cho oai, chứ thực ra bố tao làm nghề mổ bò,… Mày thông cảm hen”. Giống như sét đánh, nghe xong tin này xém ngã ngửa, chắc tao chôn sống mày quá thằng kia…… Tắt điện thoại chạy lại lí nhí nói vs anh CSGT. Anh ơi anh phạt em hết nhiêu tiền vậy. Ổng nói 200k.
Ôi đệt, tích góp cua gái mà chỉ có 169k đi vs gái. h phạt 200k, gom hết trong túi thì dc có 170k, vậy là mình phải quay sang nhìn nàng, cầu xin sự trợ giúp, 2 đứa góp dc 200k rồi bắt đầu hành trình.
Phù, cuối cùng cũng thoát được nạn này, nhưng dù sao vẫn ôm hận bố thèn Giám Đốc Giao Thông.
Trên đường đi, nghĩ là mọi chuyện sẽ nuột… tự nhiên giật mình phát hiện là xe gần hết xăng ;(, mà kiếm hoài ko thấy cây xăng nào hết. Cũng còn quái đồng nào đâu mà đổ xăng. Mà đang suy nghĩ: tiền lúc nảy đem cúng phạt hết r, h có nước đi uống ly trà đá miễn phí r về thôi, chứ ko lẽ lần đầu đi chơi vs nhao để nó trả hết =]].
Mà thoy, việc trước mắt là cái bình xăng, tính toán 1 hồi, tôi nói với nàng: “Em xuống đi bộ cho xe nhẹ bớt, hy vọng là tiết kiệm xăng dc phần nào. anh đi mượn bạn tiền, kiếm dc chỗ đổ xăng r quay lại rước.”

GIAI ĐOẠN CUỐI
Quay lại không thấy nàng đâu !

Buồn.



Tờ giấy thi phải sài làm sao ? Lần đầu tiên có cái cảm giác như vậy, giám thị phát cho tờ giấy thi mà cảm thấy lúng túng , tự nhiên trong miệng phát ra 1 câu “Cái này sài sao cô !”. May mà ko nghe thấy =]], sau đó dc phát tờ giấy nháp, vậy là tranh thủ 1p30s phóng đổ công thức tuôn ra ào ào như mưa, chứ để tí nữa mà quên là thấy mợ, tết này ăn cám =]] (nói là ào ào chứ có cái nào đâu). mới ghi ra dc mỗi cái công thức tính bán kính thì giám thị quăng vào mặt cái đề. Nhìn liếc qua, nhìn trên xuống, thấy cũng thấm thấm r đó =]], thằng bàn trên quay xuống… “đề giống năm ngoái m` ơi =]]” - Thầm nghĩ trong bụng “Bố mày chứ mày ôn đề năm ngoái chứ tao có ôn đâu +_+!”, đảo mắt nhìn xung quanh thấy anh em thằng nào mặt cũng tươi. có vẽ như khá nhiều người trúng tủ, haha, xem ra cú này đề dễ rồi. Đọc lại chi tiết cái đề… xong phim, người ta trúng tủ chứ mình có trúng đâu =]], mấy đứa nó ôn đề năm ngoái, chứ mình thì ôn đề năm nay =]]…, mà đề năm nay thì h mới phát…. TẠCH
Cuối h, chuẩn bị nộp bài, thấy cái công thức n(n-1) có j đó sai sai, thế là sửa lại n(n+1). vừa ra khỏi vòng thi lật sách coi liền, đậu xanh cuộc tình phải là n(n-1) mới đúng, tặc lưỡi, giá như đây là lầu > 10 thì nhảy xuống chết quách cho rồi : ((, nhưng do là lầu 2, sợ nhảy ko chết, mà ko chết bữa sau què què thi mấy môn còn lại thì đau khổ lắm . nên thôi kìm nén. Đậu xanh n(n+1) +_!


THI, HÔM NAY LẠI TIẾP TỤC ĐI THI. 
Bà mợ tụi nó, vào phòng thi thì ai cũng có chỗ ngồi đánh số thứ tự hẳn hoi, cơ mà thế nào cứ như sợ bị dành mất chỗ ngồi. Bon chen nhau mà ùa vào cái cửa. Hậu quả là có thằng khốn nào đó đạp lên dép mình làm đứt bà cái quai (Hôm trước mới mua hộp keo 502 dán mất 5 nghìn, ko lẽ hôm nay dán thêm +_+!). Vào lớp, chưa đặt đít ngồi mà đã thấy số nhọ, đúng như dự đoán, giám thị vẫn phát cho tờ giấy nháp, giám thị vừa quay lưng lại thì tự nhiên có tiếng “Pủm pủm”, xuýt bật cười =]]. Cứ ngỡ giám thị đánh rắm =]] =]], nhưng mà mùi bốc ra từ bàn thằng phía trên. Phải nói từ nhỏ lớn h chưa thấy cái mùi nào độc như của thằng này +_!, mùi nó từ từ hòa quyện vào không khí, lan tỏa tới từng người xung quanh, hít 1 hơi, bao nhiêu kiến thức quên sạch, may cho mày là hôm nay bố thi đề mở, chứ ko là mày xác định vs bố nghen con =]] =]]. Vậy là cái đề cuối cùng cái đề cũng tới tay. Lật sơ sơ cũng có 8 mặt giấy chứ mấy, xác định là chuyến này cực khổ thế là xoay xoay cổ tay khởi động, chuẩn bị copy đại pháp. Vừa đặt bút xuống, lại phát ra tiếng “Pủm” lần này thiệt tình là ức chế chịu ko nổi, nhưng có lẽ tinh thần đã bị cái mùi kia khống chế, ko thể nào phản kháng lại dc. (Đậu xanh, đậu nành, tất cả các loại đậu nhà mày, mày ăn cái j mà pủm lắm thế >”<). Nhịn nhục, kìm nén, vì tương lai trước mắt, ráng hít thở lấy sức mà làm bài. Có lẽ do mùi thằng kia độc quá, đến cả mở sách mà cũng ko biết chương nào…. Coi như số tao xui ngồi gần mày, tao thề, nếu có lần sau, tao sẽ phải là người CHỦ ĐỘNG ĐÁNH RẮM. HÃY ĐỢI ĐẤY >”<!


THI CHẠY, 
Đính chính là tình hình em đi thi xong, rồi em chạy đi đám cưới, chứ em ghét chơi thể thao thấy mồ, làm j có chuyện tham gia thi chạy =]] =]].
Cơ là hôm nay nhà em có cái đám cưới, mà lại dính ngay cái lịch thi. Tính ra thì cũng thốn chớ bộ, đang ngồi suy ngẫm, tiền phong bì thì cũng phải bỏ, mà h không dc ăn miếng đám cưới nào thì cũng ấm ức =]] =]]. Mà thi thì nhất quyết ko thể bỏ, cho dù bà ngoại đẻ, ông nội hàng xóm đau cũng ko thể bỏ dc. Vắt tay lên trán suy nghĩ . Thế là quyết định bữa nay vào thi lụi cho nhanh để còn được đi ăn =]]. 5h chiều trước h G, trang phục phục chỉnh tề để bước vào phòng thi, xác định thi xong là chạy đi "chịch" luôn =]] =]]. Rút kinh nghiệm lần trước vào lớp bon chen bị đứt đôi dép, lần này cẩn thận, giày áo chỉnh tề, đợi tụi nó vào hết r mình mới từ từ bước vào sau =]] =]]. Lâu lâu mới dc mặc bộ quần áo đẹp bước vào lớp, mặt cứ vênh váo cả lên, bất ngờ giám thị nhìn cười chỉ xuống chân "Em đạp phải cái j r kìa" +_! Cái mặt tự nhiên thộn ra như quả cà chua thối +_!, tiên sư bố con thằng nào ăn kẹo cao su, mình dẫm phải, r còn bết cả tờ giấy theo, hjx, nhìn từ xa cứ như thằng bệnh. Chưa hết, mượn thằng bạn cái áo đi ăn đám cưới mà hình như cái áo không giặt, mặc vào thấy hơi ngứa ngáy khó chịu ở cánh, cứ gãi rột roạt như là bị ghẻ, làm giám thì cứ chống mặt lên nhìn. Thiệt tình là lần đầu tiên trong đời đi thi mà trên giấy thi cứ hiện ra cái j đâu không, toàn là súp nè, lẩu nè, cá nè ..., thôi mình đi ăn cưới đây, ko còn time kể chuyện thi nữa 😂😂😂

MÔN KẾ CUỐI. 
Vậy là hôm nay em thi môn áp út … 
Hjx, hôm nay kể cũng may mắn, giám thị xinh đáo để, phải gọi là xinh nhứt từ trước đến nay từng gặp =]]. Hôm nay thi thật bình yên, giám thị xinh xắn, cái thằng đánh rắm đại pháp lần này nó ngồi xa mình quá (mừng ghê). Lâu lắm rồi bữa nay mới có cảm giác đi thi bình yên... bình yên lắm.
Đang hí hứng ngồi cười khặc khặc, mắt tít lại ko thấy mặt trời. Bổng nhiên cái bà giám thị xinh xinh đưa tay lên ra hiệu ngồi im . Có lẽ do tướng mình nham nhở cộng thêm đi thi lại mặc quần đùi, nên bị để ý : ((, cũng có thể là cái tướng gà què của mình làm gợi cảm. Bị ra hiệu, mình nhìn lại giám thị cười cười =]], thực ra ko có ý là chọc ghẹo j hết, mà thấy xinh quá nên cười đáp lại. Hậu quả là cô ấy có vẻ căng thẳng hơn . Đột nhiên tiếng điện thoại reo (Đậu phộng, quên tắt), vậy là càng gây sự chú ý .
Nguyên cả buổi thi bả ngồi nhìn mình chằm chằm, cứ lâu lâu 1 tí liếc lên là thấy bả ngồi nhìn mình ko chớp mắt, bả dạo lên cũng nhìn, dạo xuống cũng nhìn. Hức, đi thi j mà giống tù nhân vậy trời, ko nhúc nhích tẹo nào (Bắt đầu bực rồi đó nha). 20 phút trôi qua, mình vẫn là tâm điểm của bả (Tiên sư thật, chỉ theo dõi mỗi mình thì mấy thằng kia sướng quá, tha hồ mà tung chiêu). rồi cũng 30p, ức chế quá, lần này quyết định chơi cú chót, thế là tốc lực làm bài thật nhanh, làm, làm, làm. Mới 15 phút mà đã khoanh hết đống đáp án rồi. Nhìn đồng đồng hồ còn dư 15p hẵn hoi =]] =]] =]], mình ngồi nghiêm tư thế, 2 tay đưa lên bàn, đưa mắt lên nhìn bả chằm chằm, nhìn ko chớp mắt. Nhìn được khoảng 1 phút hình như cô ấy bắt đầu ngại ngại, mình thì mừng thầm trong bụng “Bố làm bài xong rồi, ko sợ đâu nhá” =]] =]], được nước thắng thế, mình tiếp tục nhìn với cường độ mạnh hơn, ai bảo nảy nhìn tôi, giờ tôi nhìn đáp lại =]] =]], hjx, 15p cuối cùng tôi không làm j hết, chỉ ngồi nhìn bả, và có 1 sự thật là cô ấy ko dám nhìn thằng vào mặt mình nữa, mà con mắt cứ liếc liếc đảo đảo các khu vực xung quanh =]].
Tính ra dù j lần thi này cũng lợi =]], dc nhìn người đẹp, CƠ MÀ MÕI MẮT VÃI VỒN +_!, nghĩ lại cũng thấy hên là sao lúc đó ko bị đuổi =]] … May quá thần linh ơi
BÀI HỌC KINH NGHIỆM
- Đi thi phải nghiêm túc
- Không nên ghẹo giám thị.
- Và đặc biệt là phải mặc quẩn dài đi thi 



ĐI THI KÝ SỰ HỒI CUỐI. 
Chiều 4h hí hửng xin sếp về sớm đi thi, sếp tươi cười chúc may mắn (ko biết ổng chúc thật lòng ko , hy vọng là sếp không đọc thấy mấy dòng này =]] =]]), vào phòng thi, hôm nay tự nhiên thấy không giống mọi hôm, cảm giác phía dưởi ẩm ướt thế nào ấy ấy , hức , đời đâu mà nhọ thế. Thằng nào đổ nước lên ghế, thế là xác định cái quần . Chưa hết nhọ, vào lớp loay hoài kiếm chỗ ngồi thì mới nhận ra mình ngồi ngay bàn đầu, mà lại còn ngồi 1 mình nữa chứ, kiểu này thì sao mà phát huy được kỹ năng teamwork đây trời . Sau khi đọc đề xong, thật sự là không biết mình có ngồi nhầm lớp không nữa. Cũng có thể hôm nay do thiếu mùi đánh rắm nên mất khí thế làm bài . Ngồi làm bài mà cũng không yên, cái quần bị ướt nó cứ bệt hẳn ra, làm em phải ngồi nhúc nhích, không ngồi yên được : ((….. Gặp thêm cô giám thị mặc váy, cứ đứng sát phía trên bàn ngay trước mặt. mình cúi xuống nhìn bài, mà sao chỉ thấy mỗi cặp đùi. Trời ơi, đúng là nghiệp báo mà, làm bài mà toàn đùi vs đùi thế này thì làm sao mà làm được cơ chứ . Mỗi khi gặp cảnh này là mình mắc đi vệ sinh, thiệt tình chịu hết nỗi, vậy là phải xin giám thị đi WC . giám thị cũng đâu có vừa, phải dắt theo tới cổng WC rồi đứng ngoài chờ . Hjx, nhớ là cũng đâu có ăn j bậy bạ đâu mà tới nông nổi vầy trời…. gần xong. thở phào nhẹ nhõm thì mới phát hiện ra là WC hết giấy. Thốn đến tận rốn, móc bóp ra thì còn vài tờ 500 vs tờ vé số. Mà tính ra thì tờ vé số 10k lận, nên thôi ngậm ngùi sài tạm tờ 500 , 1 tờ, rồi 2 tờ, 3 tờ …. . Vâng, cháu xin lỗi : ((. Nhưng cuộc sống đôi lúc phải đánh đổi, cháu phải hy sinh vì môi trường và bầu không khí của bạn bè ngồi xung quanh cháu : ((. Cháu thành thật xin lỗi .
…. HAIZZ, THÔI, HÔM NAY EM KHÔNG KỂ TIẾP NỮA ĐÂU, THỰC SỰ EM ĐANG RẤT BUỒN, CÔ BÁC ĐI NGANG QUA ỦNG HỘ TINH THẦN E 1 LIKE, CHỨ HÔM NAY E LÀM BÀI TẠCH RỒI. HẸN GẶP LẠI TRONG CHƯƠNG TRÌNH NĂM SAU 
Thân ái, chào quyết thắng 


Cũng 1 năm rồi kể từ lần trước chúng tôi tốt nghiệp. Nhưng đáng tiếc là 1 thằng bạn trong số đó phải chờ tận 1 năm để mãi tới hôm nay là 12/11/2015 mới được khoác trên mình chiếc áo cử nhân.
Số là nó cũng không dc mặc chiếc áo này đâu, cơ mà hên, đúng là ông bà nói cấm sai. Người tính không bằng trời tính.

Trước đó 1 hôm, vô tình ở công ty nghe nhỏ kia nói mai tốt nghiệp, mình chợt nhớ ngay đến nó. thể là kêu đứa khác trong nhóm dò la tin tức thế nào, và kết cục là nó ko có trong danh sách tốt nghiệp.
Hai đứa cảm giác hơi hoảng và nhắn tin cho nó, thật bất ngờ (Khi nó cũng không biết mai là tốt nghiệp). Ngay lập tức phòng đào đạo được gọi tới diện kiến =]], đùa thôi, nó gọi điện thoại tới phòng đào tạo... nghẹt nỗi... ko ai bắt máy =]] =]].

Hạ sách cuối nó phải nhờ con em họ ở gần trường mò lên hỏi thăm "sức khỏe". May mắn thay, có 1 sự nhầm lẫn gì đó, và trường cho phép nó dự lễ tốt nghiệp vào ngày mốt. Nhưng ngày mai phải lên học quy chế thi, nhận lễ phục.

Ngay tức khắc. khi nhận được tin nóng, ngay chiều hôm đó (10/11/2015) nó bắt xe xuống ngay TP để kịp cho ngày mai làm thủ tục.

Mãi sang ngày 12, nhóm mới tập trung đủ tại trường, hẹn 6 rưỡi, mấy thằng kia thằng nào cũng đúng giờ, riêng tôi 7h10 mới tới, thì cái ông thần họ Tào tên Tháo rượt chạy ko dứt, tới trường còn lò mò đi mua bó bông vào tặng nữa chớ (Thực ra không phải tăng bông vì tình cảm anh em đâu, mua chụp hình cho zui, cho đẹp, cho bằng người ta thôi) - Ít khi mua bông, mà đã mua là bị chém, cũng tỏ vẻ ta đây có kinh nghiệp, bước tới chỗ bán bông đầu tiên, hỏi hỏi hỏi hỏi, giá giá giá giá, cái nào bèo nhất cũng 80k rồi, thế là mình chỉ bó hoa 120k, lên giọng: "80 bán ko ?". Con nhỏ bán hàng lắc đầu. Ngay lập tức tui quay đi không hề trả thêm 1 miếng nào (Nghĩ lại cái thái độ mình mắc dại thiệt). Nhưng mà mình là người mua mà, yêu cầu thôi ... =]]
Bước sang chỗ tiếp theo, chà chà, có vẻ nhiều bông đẹp đây, đúng là ko hối hận thì ko mua chỗ khi nảy (Xấu hoắc) =]]], cũng cách cũ: hỏi hỏi hỏi, giá giá giá.... lần này nặng đô hơn, cái nào cũng > trăm rưỡi +_+!, ức chế quá hô 1 câu, trăm 2 bán ko ???, thế quái nào thằng bán hàng nó đồng ý luôn +_+!, thế là ngầm ngùi hốt luôn vì lỡ chốt vs nó, nghĩ lại khôn kinh khủng, từ chối bó hoa 100k, mua bó khác y chang 120k.

Nảy h hình như lạc đề. Chạy vào thì cũng gặp tụi nó, đang đứng chờ mình, chạy tới, chạy lui để chụp hình làm kỹ niệm.
Cũng may có thằng bạn chơi anh, thế là tự nhiên có "máy nhà" =]]] tha hồ mà chụp.

Cũng trùng hợp là con nhỏ cùng công ty, cũng tốt nghiệp luôn, bản mặt nó đây nè:



Con nhỏ này nhìn vậy chứ không đơn giản, nếu không có nó, thì không có những chuyện nảy giờ kể đâu, nó là đứa nhắc "Ngày mốt tốt nghiệp" =]]
Sau khoảng 1 tiếng đồng hồ, chúng tôi  quyết định ai đi đường đó, và hẹn ở tối nhậu lai rai.


Gương mặt của những thằng khốn nạn.

Buồn ngủ quá, hôm sau update tiếp nội dung.
2:33AM 14/11/2015
Đại ka tốt nghiệp.


Vị trí
Thung lũng Ma Thiên Lãnh nằm trong quần thể núi Bà Đen, thuộc địa bàn xã Thạnh Tân, cách trung tâm thành phố Tây Ninh khoảng 11hm về phía Đông Bắc.

Đặc điểm
Nằm kẹp giữa ba ngọn núi Bà Đen, núi Heo và núi Phụng, thung lũng Ma Thiên Lãnh dù nằm trong dự án du lịch của tỉnh Tây Ninh nhưng đến nay vẫn còn giữ được nét hoang sơ.
---------------------------------------------


Nhắc qua đôi nét vậy thôi để biết Ma Thiên Lãnh (MTL) là thứ gì mà nghe tên nó ngầu vậy... 

Tôi và anh bạn cùng lớp vốn thích phượt, đặc biệt là những chuyến phiêu lưu mạo hiểm. Anh bạn tôi đã rủ được thêm 4 người nữa.
Đây cũng là lần đầu tôi leo núi, nghe leo núi vậy thôi, chứ cũng chưa hình dung cụ thể dc .... "Chắc cũng chỉ là leo qua mấy con đồi dốc đứng ...".
Kế hoạch chú tôi là khoảng 8 tiếng leo núi, đêm hôm đó ngủ lại trên đỉnh và sáng hôm sau sẽ xuống núi, ghé ngang chùa Bà rồi về lại TP.
Hành trang cho 2 ngày của 2 thằng chúng tôi là 6 lít nước, 2 bịch bánh mì sandwidch lớn, socola, pate - cá hộp các loại, mì gói, phomai, bánh quy và thêm 3 bịch xúc xích. quần áo thì chỉ vỏn vẹn 1 bộ duy nhất mặc trên người =]]
Đúng 10h30, chúng tôi bắt đầu xuất phát từ chân đỉnh núi. khoảng 45 phút đầu tiên, tôi đã có ý định bỏ về, dừng cuộc chơi. Bởi vì núi đá khá hiểm trở + thêm trước đó 1 tuần trời mưa liên tục do áp thấp nhiệt đới, vì vậy toàn bộ đá đã bị rong rêu phủ kín rất trơn trượt. Nhưng có lẽ vì tinh thần cả nhóm, và máu me chinh phục đỉnh núi, nên tôi và mọi người ai cũng quyết tâm leo tiếp.
13h30, 4 tiếng đồng hồ trôi qua, chúng tôi đã phải nghỉ dừng chân 6 lần, mỗi lần chắc cũng 6-7 phút. Đến giờ thì đói quá, nên cả nhóm phải nghỉ chân để ăn trưa.
Cũng may mắn là nhờ có điện thoại của anh Khôi (1 thành viên trong nhóm) điên thoại có sẵn bản đồ lịch trình, nhưng thật sầu khi chúng tôi biết rằng, mình mới đi được 1/5 quảng đường cần phải vượt qua.


Trong lúc ngồi ăn trưa chúng tôi có gặp 1 bác từ trên đỉnh đi xuống, bác bảo rằng "Các cháu phải đi 8 tiếng nữa mới tới đỉnh", mọi người trong đoàn thì ồ lên. Tôi thì nhìn thằng bạn và cười khẩy "Ổng lừa mình để ổng dẫn lên đỉnh lấy tiền dẫn đường đây mà". Thằng bạn tôi cũng cười khoái chí vì nó cũng nghĩ vậy.

Nhóm chúng tôi tiếp tục xuất phát lúc 2 giờ (1 phần nghe nói 8 tiếng mới lên đỉnh nên cũng sợ hãi). Và chúng tôi đã bị lạc đường, lạc từ lúc 3 - 4h mới tìm được đường đi tiếp.
Chúng tôi phải đi mon men theo các mõm đá, và vỏ chai nhựa (Rác mà người đi trước vứt lại). Thực tế khu rừng này khá hiểm trở, có những tảng đá cao vài ba mét, bên cạnh những cái hố đá như miệng nhưng con trăn khổng lồ, sâu hàng chục mét, nghĩ lại thật rùng minh. Nhưng may mắn thay, khu rừng khá hiền, không biết là không có vắt, rắn, rết, trăn, thú dữ hay không, hoặc là do nhóm tôi ăn ở tốt mà không thấy tụi nó...
Quay lại với việc tìm đường chúng tôi phải tiếp tục leo....
Con đường dường như ngày càng dài ra, đến 16h chiều, chúng tôi cũng chưa đi được 1/2 chặng đường, mọi người trong nhóm bắt đầu có chút gì đó nản và lo lắng (Bản thân tôi cũng vậy).


Về chiều, dường như mặt trời đuổi chúng tôi đi nhanh hơn, và bóng tối cũng vậy, bóng tối nhanh chóng phủ tràn khắp nơi... bây giờ là 6h tối, chúng tôi mới đi được 1 nữa chặng đường.
Vậy là trong đầu tôi dường như xuất hiện suy nghĩ, chắc phải kiếm chỗ nào đó nghỉ để sáng mai đi tiếp, và kế hoạch từ trước đã bị sai lệch.
Chúng tôi đã bị lạc đường lần 2. Các vết sơn chỉ đường đã bị mờ dần theo thời gian + bóng tối đã không giúp chúng tôi xem rõ được đường đi, mất khoảng 45 phút để chúng tôi dò được đúng đường. Hậu quả là không ít người bị trầy tróc, khắp người rã rời.
Con đường ngày càng trắc trở, và càng khó hơn trăm ngàn lần khi toàn bộ bị bóng đêm bao phủ. Những cành cây gai mà chúng tôi đặt tên cho nó là "Siêu gai", đường trơn trượt, xung quanh có những âm thanh nghe rợn người... Lúc này chúng tôi chỉ biết lặng im, ai thực hiện tốt nhiệm vụ của người đó để không bị trì trệ trong quãng đường đi.
Nhóm 6 người, có 3 nam, chúng tôi thay phiên nhau mở đường đi trước, và người hộ tống sau cùng. Cái đèn pin duy nhất của nhóm cũng đã lụi tắt vì hết pin, khoảng 8h kém 10, nhóm chúng tôi hoàn toàn hết ánh sáng. Cũng may sao lôi đống smartphone ra, và chúng tôi có được 4 cái đèn flash, và đây dường như là niềm tin cứu cánh duy nhất mà chúng tôi có được.
Lạnh lẽo, lo lắng, 1 chút sợ sợ, nhưng cũng không kém thú vị. Chúng tôi đôi lúc cũng hát lên, để quên đi mệt mỏi, sợ hãi...
Đi đi đi và đi ... Chúng tôi cứ thế mà bước tiếp. 7h rồi 8h rồi 9h... Anh trưởng nhóm chỉ biết nói cố lên... Không ai bảo ai, mọi người vẫn cố gắng bám nhau....2 cô nàng trong nhóm dường như mắt mở không nổi, tranh thủ dừng chân lúc nào là chợp mắt ngay lúc đó.


Bất ngờ chúng tôi nhìn thấy trụ phát sóng... Trời ơi, bao nhiêu sung sướng, mệt mỏi tan biến, lên tới đỉnh rồi ư, thật bất ngờ, thật sảng khoái.

Vậy là sau hơn 12 tiếng đồng hồ... Chúng tôi đã chinh phục được đỉnh Ma Thiên Lãnh...


Còn chuyện đêm hôm đó: ... Lạnh lắm ...

Thế còn chuyện sáng hôm sau: ... Mỏi lắm ...
Còn chuyện bây giờ: ... Buồn ngủ lắm rồi ....


Tây Ninh ký sự
19-20/09/2015
Kim Bui


Ưu điểm: 

  • Chọn thành viên có chọn lọc sức khỏe.
  • Mọi người có quyết tâm tuyệt đối

Sai sót: 

  • Không mang pin
  • Không mang lều
  • Không mang đồ bảo hộ tay chân

Cuối cùng thì nó cũng đến, tờ giấy sau bao nhiêu mong đợi của tôi, giờ đã thành hiện thực, tôi đang có cảm giác là 1 thằng chưa bao giờ mua vé số nhưng tự nhiên trúng giải độc đắt. Thật ngoài sức tưởng tượng.
Giữa cuộc sống bộn bề, bon chen trên đất Sài Thành trên chiếc xe tàn đã cũ. Mặc dù được gọi nhập học, quay trở lại làm sinh viên, nhưng mọi thứ đâu đơn giản như vậy, bây giờ đi học đối với tôi là một sự sắp xếp không hề nhỏ, làm sao vẫn có thể hoàn tất được công việc ban ngày, ban đêm đủ tỉnh đáo để ngồi trên giảng đường...
Nguyên tuần gần như không có một buổi nào trống cả, bình thường thì đi học, không học thì làm.
Nhưng không sao, trên đời này không ai cho không ai bất kỳ thứ gì cả, mọi thứ đều có sự đánh đổi và có cái giá của nó, quan trọng là mình chọn con đường nào, và mình đi như thế nào.
Tôi sẽ cố gắng, cố gắng bằng tất cả những gì đang có, không phụ lòng gia đình, sẽ không lặp lại "lịch sử" ko đáng có, mọi thứ dường như đang mở ra, tôi sẽ tăng tốc hết ga, hết lực, để hoàn thành nó...
Kim ơi, cố lên !!!

HCM, 17-09-2015


Một ngày bình thường như bao ngày khác, cảm giác không hào hứng, cũng không có chút phấn khởi nào. Dường như con người đã được lập trình sẵn sự ghen tỵ, đó kỵ khi nhìn thấy người khác thành công. Và tôi cũng vậy ...

Mới chỉ hôm qua thôi, khi biết tin nó sẽ đi xa, tự nhiên cảm thấy như rùng mình, lạnh lạnh. Rõ ràng đã không còn nhớ gì, và đã bơ đi rồi, nhưng khi nghe tin ấy thì trong lòng nổi dậy sự quan tâm nhiều hơn. Cuộc sống vốn công bằng, không cho ai nhiều hơn hay ít hơn. Thôi thì nên cầu chúc những điều tốt nhất cho nó (Nói thẳng ra h là mình lực bất tòng tâm).

KỂ TỪ HÔM NAY SẼ KHÁC

HCM 20/5/2015


Vậy là hôm nay niềm vui lại tới sau những ngày hồi hộp lo âu và suy nghĩ. Với một thằng IT như tôi, đôi lúc thường đặt ra những câu hỏi hết sức ngớ ngẫn nhưng vẫn không kém phần hóc búa.

Lo nghĩ của tôi là hệ thống E-Testing đang xây dựng liệu có đảm bảo tải số lượng lớn hay không, chỉ cách đây vài hôm, tôi đã phải cố gắng nổ lực không ngừng. Nào là kiểm tra các thành phần mình nghi ngờ không ổn định. Viết thêm các module mới hỗ trợ, rồi tùm lum thứ việc khác.

Bài toán đặt ra lúc đó là: Với một hệ thống thi trực tuyến, cần setup thế nào để đảm bảo hơn 600 Nhân viên login và làm bài một cách xuôn sẽ. Không sảy ra bất cứ sự cố nào.

Trong đầu hoàn toàn trống rỗng và chỉ hiện lên những kiến thức "Hàn lâm" mà được các "ông thầy, bà cô" nhồi nhét vào đầu:
  1. Tìm, loại bỏ những đoạn code "ngu ngốc" chạy loạn xị làm trì trệ hệ thống.
  2. Tối ưu các câu query, truy xuất database.
  3. Kiểm tra các câu lệnh, mã giả, thuật toán sao cho tối ưu nhất.
  4. Lưu cache hệ thống (Cache giao diện, cache DB, cache đủ thứ ...)
  5. Tăng cấu hình server khủng (SSD, RAM, CPU... )
  6. Cân bằng tải (Load balancing)
  7. Tối ưu hệ thống Cache, Index DB, Relationship DB ...
  8. ...
Suy nghĩ nát óc dc có nhiêu đó. Điểm danh lại thì thấy 1, 2, 3, 4, 7 thì mình phải nhúng tay kiểm tra trực tiếp (Nghĩ tới là thấy cực khổ rồi) thế này nhìn lại tới mục 5, 6. Nghĩ tới nghĩ lui, đối với vấn đề này cũng chỉ cần tiền. Thế là quyết định email cho bên khách hàng, nâng cấp máy chủ lên cấu hình SSD 512 GB, Ram 16GBm, CPU Xenon ... (Hix, không biết có quá đáng lắm không :( ).
Nói vậy thôi chứ tôi cũng có xem lại các mục kia.... để an tâm phần nào.

Chiều nay tới trước giờ thi 1h đồng hồ, mà tôi vẫn còn hì hục upload bộ đề. Không như lần trước, kỳ thi đã nát bấy vì sự cố "xụp" server. Hôm nay mọi thứ hoàn toàn xuôn sẽ, mát ruột mát gan. Được nhận một mớ lời khen ngợi của mấy anh chị. Coi như hoàn tất project tháng 5, chuẩn bị kế hoạch cho project tiếp theo. Welcome kỳ thi lần 2 trong năm 2015

HS ngoại truyện
13/05/2014
Kim Bui