Chinh phục Ma Thiên Lãnh


Vị trí
Thung lũng Ma Thiên Lãnh nằm trong quần thể núi Bà Đen, thuộc địa bàn xã Thạnh Tân, cách trung tâm thành phố Tây Ninh khoảng 11hm về phía Đông Bắc.

Đặc điểm
Nằm kẹp giữa ba ngọn núi Bà Đen, núi Heo và núi Phụng, thung lũng Ma Thiên Lãnh dù nằm trong dự án du lịch của tỉnh Tây Ninh nhưng đến nay vẫn còn giữ được nét hoang sơ.
---------------------------------------------


Nhắc qua đôi nét vậy thôi để biết Ma Thiên Lãnh (MTL) là thứ gì mà nghe tên nó ngầu vậy... 

Tôi và anh bạn cùng lớp vốn thích phượt, đặc biệt là những chuyến phiêu lưu mạo hiểm. Anh bạn tôi đã rủ được thêm 4 người nữa.
Đây cũng là lần đầu tôi leo núi, nghe leo núi vậy thôi, chứ cũng chưa hình dung cụ thể dc .... "Chắc cũng chỉ là leo qua mấy con đồi dốc đứng ...".
Kế hoạch chú tôi là khoảng 8 tiếng leo núi, đêm hôm đó ngủ lại trên đỉnh và sáng hôm sau sẽ xuống núi, ghé ngang chùa Bà rồi về lại TP.
Hành trang cho 2 ngày của 2 thằng chúng tôi là 6 lít nước, 2 bịch bánh mì sandwidch lớn, socola, pate - cá hộp các loại, mì gói, phomai, bánh quy và thêm 3 bịch xúc xích. quần áo thì chỉ vỏn vẹn 1 bộ duy nhất mặc trên người =]]
Đúng 10h30, chúng tôi bắt đầu xuất phát từ chân đỉnh núi. khoảng 45 phút đầu tiên, tôi đã có ý định bỏ về, dừng cuộc chơi. Bởi vì núi đá khá hiểm trở + thêm trước đó 1 tuần trời mưa liên tục do áp thấp nhiệt đới, vì vậy toàn bộ đá đã bị rong rêu phủ kín rất trơn trượt. Nhưng có lẽ vì tinh thần cả nhóm, và máu me chinh phục đỉnh núi, nên tôi và mọi người ai cũng quyết tâm leo tiếp.
13h30, 4 tiếng đồng hồ trôi qua, chúng tôi đã phải nghỉ dừng chân 6 lần, mỗi lần chắc cũng 6-7 phút. Đến giờ thì đói quá, nên cả nhóm phải nghỉ chân để ăn trưa.
Cũng may mắn là nhờ có điện thoại của anh Khôi (1 thành viên trong nhóm) điên thoại có sẵn bản đồ lịch trình, nhưng thật sầu khi chúng tôi biết rằng, mình mới đi được 1/5 quảng đường cần phải vượt qua.


Trong lúc ngồi ăn trưa chúng tôi có gặp 1 bác từ trên đỉnh đi xuống, bác bảo rằng "Các cháu phải đi 8 tiếng nữa mới tới đỉnh", mọi người trong đoàn thì ồ lên. Tôi thì nhìn thằng bạn và cười khẩy "Ổng lừa mình để ổng dẫn lên đỉnh lấy tiền dẫn đường đây mà". Thằng bạn tôi cũng cười khoái chí vì nó cũng nghĩ vậy.

Nhóm chúng tôi tiếp tục xuất phát lúc 2 giờ (1 phần nghe nói 8 tiếng mới lên đỉnh nên cũng sợ hãi). Và chúng tôi đã bị lạc đường, lạc từ lúc 3 - 4h mới tìm được đường đi tiếp.
Chúng tôi phải đi mon men theo các mõm đá, và vỏ chai nhựa (Rác mà người đi trước vứt lại). Thực tế khu rừng này khá hiểm trở, có những tảng đá cao vài ba mét, bên cạnh những cái hố đá như miệng nhưng con trăn khổng lồ, sâu hàng chục mét, nghĩ lại thật rùng minh. Nhưng may mắn thay, khu rừng khá hiền, không biết là không có vắt, rắn, rết, trăn, thú dữ hay không, hoặc là do nhóm tôi ăn ở tốt mà không thấy tụi nó...
Quay lại với việc tìm đường chúng tôi phải tiếp tục leo....
Con đường dường như ngày càng dài ra, đến 16h chiều, chúng tôi cũng chưa đi được 1/2 chặng đường, mọi người trong nhóm bắt đầu có chút gì đó nản và lo lắng (Bản thân tôi cũng vậy).


Về chiều, dường như mặt trời đuổi chúng tôi đi nhanh hơn, và bóng tối cũng vậy, bóng tối nhanh chóng phủ tràn khắp nơi... bây giờ là 6h tối, chúng tôi mới đi được 1 nữa chặng đường.
Vậy là trong đầu tôi dường như xuất hiện suy nghĩ, chắc phải kiếm chỗ nào đó nghỉ để sáng mai đi tiếp, và kế hoạch từ trước đã bị sai lệch.
Chúng tôi đã bị lạc đường lần 2. Các vết sơn chỉ đường đã bị mờ dần theo thời gian + bóng tối đã không giúp chúng tôi xem rõ được đường đi, mất khoảng 45 phút để chúng tôi dò được đúng đường. Hậu quả là không ít người bị trầy tróc, khắp người rã rời.
Con đường ngày càng trắc trở, và càng khó hơn trăm ngàn lần khi toàn bộ bị bóng đêm bao phủ. Những cành cây gai mà chúng tôi đặt tên cho nó là "Siêu gai", đường trơn trượt, xung quanh có những âm thanh nghe rợn người... Lúc này chúng tôi chỉ biết lặng im, ai thực hiện tốt nhiệm vụ của người đó để không bị trì trệ trong quãng đường đi.
Nhóm 6 người, có 3 nam, chúng tôi thay phiên nhau mở đường đi trước, và người hộ tống sau cùng. Cái đèn pin duy nhất của nhóm cũng đã lụi tắt vì hết pin, khoảng 8h kém 10, nhóm chúng tôi hoàn toàn hết ánh sáng. Cũng may sao lôi đống smartphone ra, và chúng tôi có được 4 cái đèn flash, và đây dường như là niềm tin cứu cánh duy nhất mà chúng tôi có được.
Lạnh lẽo, lo lắng, 1 chút sợ sợ, nhưng cũng không kém thú vị. Chúng tôi đôi lúc cũng hát lên, để quên đi mệt mỏi, sợ hãi...
Đi đi đi và đi ... Chúng tôi cứ thế mà bước tiếp. 7h rồi 8h rồi 9h... Anh trưởng nhóm chỉ biết nói cố lên... Không ai bảo ai, mọi người vẫn cố gắng bám nhau....2 cô nàng trong nhóm dường như mắt mở không nổi, tranh thủ dừng chân lúc nào là chợp mắt ngay lúc đó.


Bất ngờ chúng tôi nhìn thấy trụ phát sóng... Trời ơi, bao nhiêu sung sướng, mệt mỏi tan biến, lên tới đỉnh rồi ư, thật bất ngờ, thật sảng khoái.

Vậy là sau hơn 12 tiếng đồng hồ... Chúng tôi đã chinh phục được đỉnh Ma Thiên Lãnh...


Còn chuyện đêm hôm đó: ... Lạnh lắm ...

Thế còn chuyện sáng hôm sau: ... Mỏi lắm ...
Còn chuyện bây giờ: ... Buồn ngủ lắm rồi ....


Tây Ninh ký sự
19-20/09/2015
Kim Bui


Ưu điểm: 

  • Chọn thành viên có chọn lọc sức khỏe.
  • Mọi người có quyết tâm tuyệt đối

Sai sót: 

  • Không mang pin
  • Không mang lều
  • Không mang đồ bảo hộ tay chân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét