Cái hẹn cuối cùng cũng tới


Cũng 1 năm rồi kể từ lần trước chúng tôi tốt nghiệp. Nhưng đáng tiếc là 1 thằng bạn trong số đó phải chờ tận 1 năm để mãi tới hôm nay là 12/11/2015 mới được khoác trên mình chiếc áo cử nhân.
Số là nó cũng không dc mặc chiếc áo này đâu, cơ mà hên, đúng là ông bà nói cấm sai. Người tính không bằng trời tính.

Trước đó 1 hôm, vô tình ở công ty nghe nhỏ kia nói mai tốt nghiệp, mình chợt nhớ ngay đến nó. thể là kêu đứa khác trong nhóm dò la tin tức thế nào, và kết cục là nó ko có trong danh sách tốt nghiệp.
Hai đứa cảm giác hơi hoảng và nhắn tin cho nó, thật bất ngờ (Khi nó cũng không biết mai là tốt nghiệp). Ngay lập tức phòng đào đạo được gọi tới diện kiến =]], đùa thôi, nó gọi điện thoại tới phòng đào tạo... nghẹt nỗi... ko ai bắt máy =]] =]].

Hạ sách cuối nó phải nhờ con em họ ở gần trường mò lên hỏi thăm "sức khỏe". May mắn thay, có 1 sự nhầm lẫn gì đó, và trường cho phép nó dự lễ tốt nghiệp vào ngày mốt. Nhưng ngày mai phải lên học quy chế thi, nhận lễ phục.

Ngay tức khắc. khi nhận được tin nóng, ngay chiều hôm đó (10/11/2015) nó bắt xe xuống ngay TP để kịp cho ngày mai làm thủ tục.

Mãi sang ngày 12, nhóm mới tập trung đủ tại trường, hẹn 6 rưỡi, mấy thằng kia thằng nào cũng đúng giờ, riêng tôi 7h10 mới tới, thì cái ông thần họ Tào tên Tháo rượt chạy ko dứt, tới trường còn lò mò đi mua bó bông vào tặng nữa chớ (Thực ra không phải tăng bông vì tình cảm anh em đâu, mua chụp hình cho zui, cho đẹp, cho bằng người ta thôi) - Ít khi mua bông, mà đã mua là bị chém, cũng tỏ vẻ ta đây có kinh nghiệp, bước tới chỗ bán bông đầu tiên, hỏi hỏi hỏi hỏi, giá giá giá giá, cái nào bèo nhất cũng 80k rồi, thế là mình chỉ bó hoa 120k, lên giọng: "80 bán ko ?". Con nhỏ bán hàng lắc đầu. Ngay lập tức tui quay đi không hề trả thêm 1 miếng nào (Nghĩ lại cái thái độ mình mắc dại thiệt). Nhưng mà mình là người mua mà, yêu cầu thôi ... =]]
Bước sang chỗ tiếp theo, chà chà, có vẻ nhiều bông đẹp đây, đúng là ko hối hận thì ko mua chỗ khi nảy (Xấu hoắc) =]]], cũng cách cũ: hỏi hỏi hỏi, giá giá giá.... lần này nặng đô hơn, cái nào cũng > trăm rưỡi +_+!, ức chế quá hô 1 câu, trăm 2 bán ko ???, thế quái nào thằng bán hàng nó đồng ý luôn +_+!, thế là ngầm ngùi hốt luôn vì lỡ chốt vs nó, nghĩ lại khôn kinh khủng, từ chối bó hoa 100k, mua bó khác y chang 120k.

Nảy h hình như lạc đề. Chạy vào thì cũng gặp tụi nó, đang đứng chờ mình, chạy tới, chạy lui để chụp hình làm kỹ niệm.
Cũng may có thằng bạn chơi anh, thế là tự nhiên có "máy nhà" =]]] tha hồ mà chụp.

Cũng trùng hợp là con nhỏ cùng công ty, cũng tốt nghiệp luôn, bản mặt nó đây nè:



Con nhỏ này nhìn vậy chứ không đơn giản, nếu không có nó, thì không có những chuyện nảy giờ kể đâu, nó là đứa nhắc "Ngày mốt tốt nghiệp" =]]
Sau khoảng 1 tiếng đồng hồ, chúng tôi  quyết định ai đi đường đó, và hẹn ở tối nhậu lai rai.


Gương mặt của những thằng khốn nạn.

Buồn ngủ quá, hôm sau update tiếp nội dung.
2:33AM 14/11/2015
Đại ka tốt nghiệp.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét